Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh Lễ tại quảng trường Macedonia

0

Sáng thứ Ba, 7 tháng 5 năm 2019, Ðức Thánh Cha đã giã từ phi trường thủ đô Sofia lúc 8 giờ 20 để bay đến phi trường quốc tế Skopje của Cộng hòa Bắc Macedonia.

Sau lễ nghi đón tiếp chính thức Đức Thánh Cha tại dinh tổng thống, và cuộc gặp gỡ giữa Đức Thánh Cha với chính quyền dân sự, và ngoại giao đoàn, lúc 10g20, Ðức Thánh Cha đã viếng đài kỷ niệm Mẹ Têrêsa Calcutta.

Sau đó, Đức Thánh Cha đã cử hành thánh lễ tại Quảng trường Macedonia cho các tín hữu Công Giáo vào lúc 11g30

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha nói:

“Ta là bánh trường sinh. Ai đến với Ta, không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35). Chúng ta vừa nghe Chúa nói những lời này.

Bài Tin Mừng thuật lại với chúng ta rằng một đám đông đã tụ tập quanh Chúa Giêsu. Họ vừa chứng kiến Chúa hóa bánh ra nhiều; đó là một trong những sự kiện vẫn còn khắc sâu trong tâm trí và trái tim của cộng đoàn các môn đệ đầu tiên. Đã có một bữa tiệc: một bữa tiệc thể hiện sự hào phóng và quan tâm siêu phàm của Chúa đối với con cái Ngài, là những người đã trở thành anh chị em với nhau trong việc chia sẻ những miếng bánh. Chúng ta hãy tưởng tượng một lúc về đám đông này. Một cái gì đó đã thay đổi. Đã có những khoảnh khắc, những người khát khao và lặng lẽ theo Chúa Giêsu để lắng nghe lời Ngài đã có thể chạm vào bằng tay họ và cảm nhận trong cơ thể họ phép lạ của một tình huynh đệ có khả năng thỏa mãn một cách siêu phàm.

Chúa đến để ban sự sống cho thế giới. Ngài luôn làm như vậy bất chấp sự hẹp hòi trong tính toán của chúng ta, sự tầm thường trong những kỳ vọng của chúng ta và sự hời hợt trong những suy nghĩ duy lý của chúng ta. Đường lối của Chúa là cách thế chất vấn quan điểm và sự chắc chắn của chúng ta, trong khi mời chúng ta di chuyển đến một chân trời mới cho phép chúng ta nhìn thực tế theo một cách khác. Ngài là Bánh hằng sống từ trời xuống, là Đấng phán cùng chúng ta: “Ai đến với Ta, không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ!”.

Tất cả những người trong đám đông này phát hiện ra rằng đói cơm bánh cũng có những tên khác: đó là đói Thiên Chúa, đói tình huynh đệ, đói sự gặp gỡ và một bữa tiệc chung.

Chúng ta đã quen với việc phải ăn bánh mì cũ là những thông tin sai lạc và cuối cùng là tù nhân của sự bất lương, chụp mũ và sự đê tiện. Chúng ta nghĩ rằng a dua theo số đông sẽ thỏa mãn cơn khát của chúng ta, nhưng cuối cùng chúng ta chỉ uống toàn sự thờ ơ và vô cảm. Chúng ta nuôi mình bằng những giấc mơ về sự huy hoàng và vĩ đại, và cuối cùng chỉ nếm được sự mất tập trung, tầm thường và cô độc. Chúng ta gầm gừ trên mạng, và mất đi hương vị của tình huynh đệ. Chúng ta tìm kiếm kết quả nhanh chóng và an toàn, chỉ để thấy mình bị choáng ngợp bởi sự thiếu kiên nhẫn và lo lắng. Là những tù nhân của một thực tại ảo, chúng ta đã đánh mất mùi vị và hương vị của thực tế thực sự.

Chúng ta đừng sợ nói rõ ràng: Lạy Chúa, chúng con đang đói. Lạy Chúa, chúng con đang đói bánh là lời Chúa, có thể mở tung sự tầm thường và sự cô độc của chúng con. Lạy Chúa, chúng con đang đói khát một kinh nghiệm về tình huynh đệ, trong đó sự thờ ơ, thiếu trung thực và đê tiện sẽ không lấp đầy bàn của chúng con hoặc chiếm chỗ nhất trong nhà của chúng con. Lạy Chúa, chúng con đang đói khát những cuộc gặp gỡ nơi lời Chúa có thể nâng cao hy vọng, đánh thức sự dịu dàng và cảm hóa trái tim bằng cách mở ra những con đường biến đổi và hoán cải.

Lạy Chúa, chúng con đói khát, như đám đông đó, sự nhân lên của lòng thương xót Chúa, có thể phá vỡ định kiến của chúng con và thông truyền lòng trắc ẩn của Cha cho mỗi người, đặc biệt là những người không được ai quan tâm: những người bị lãng quên hay coi thường. Chúng ta đừng ngại nói rõ ràng: Lạy Chúa, chúng con đói khát bánh, bánh của lời Chúa, bánh của tình huynh đệ.

Một lúc nữa đây, chúng ta sẽ tiến lên bàn thờ, để được dưỡng nuôi bởi Bánh Sự sống. Chúng ta làm như thế là vâng phục lệnh truyền của Chúa: “Ai đến với Ta, không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35). Tất cả những gì Chúa yêu cầu chúng ta là chúng ta hãy đến. Ngài mời chúng ta lên đường, tiếp tục di chuyển, tiến bước. Ngài thúc giục chúng ta đến gần Ngài và trở thành người chia sẻ trong cuộc sống và sứ mệnh của Người. “Hãy đến”, Chúa nói. Đối với Chúa, điều đó không có nghĩa đơn giản là di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Thay vào đó, nó có nghĩa là để cho chúng ta bị cảm động và biến đổi bởi lời nói của Người, trong lựa chọn của chúng ta, cảm xúc và ưu tiên của chúng ta, trong khi bạo dạn áp dụng cách hành động và nói năng của chính Ngài. Vì đường lối Ngài là “ngôn ngữ của bánh nói lên sự dịu dàng, đồng hành, vào hào phóng cống hiến cho người khác” (Corpus Christi Bài giảng, Buenos Aires, 1995), ngôn ngữ của một tình yêu cụ thể và hữu hình, bởi vì nó là hàng ngày và thực tế.

Trong mỗi Thánh Lễ, Chúa bẻ ra và chia sẻ chính mình. Ngài mời gọi chúng ta bẻ ra và chia sẻ bản thân mình với Ngài, và là một phần của sự nhân lên kỳ diệu đó trong mong muốn tiếp cận và chạm vào, với sự dịu dàng và lòng trắc ẩn, mọi góc của thành phố này, đất nước này và vùng đất này.

Đói khát cơm bánh, đói khát tình huynh đệ, đói khát Thiên Chúa. Mẹ Teresa biết rõ tất cả những điều này như thế nào và mong muốn xây dựng cuộc sống của mình trên hai trụ cột là Chúa Giêsu nhập thể trong Bí tích Thánh Thể và Chúa Giêsu hoá thân trong những người nghèo! Tình yêu nhận được và tình yêu trao đi. Hai trụ cột không thể tách rời đã đánh dấu hành trình của mẹ và giữ cho mẹ tiến bước, cũng háo hức muốn làm dịu cơn đói khát của chính mẹ. Mẹ đã đến với Chúa đúng như mẹ đã đến với những ai bị khinh miệt, không được yêu thương, cô đơn và bị lãng quên. Khi xích lại gần anh chị em của mình, mẹ tìm thấy thiên nhan Chúa, vì mẹ biết rằng “tình yêu Thiên Chúa và tình yêu tha nhân trở thành một: trong những người anh em rốt nhất chúng ta thấy Chúa Giêsu, và trong Chúa Giêsu, chúng ta thấy Thiên Chúa” (Deus Caritas Est, 15). Và chỉ duy tình yêu đó thôi đã có khả năng thỏa mãn cơn đói của mẹ.

Anh chị em thân mến,

Hôm nay Chúa Phục sinh tiếp tục bước đi giữa chúng ta, giữa cuộc sống và kinh nghiệm hàng ngày của chúng ta. Ngài biết cái đói của chúng ta và tiếp tục nói với chúng ta rằng: “Ai đến với Ta, không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35). Chúng ta hãy khuyến khích nhau đứng dậy và trải nghiệm sự phong phú của tình yêu Người. Chúng ta hãy để cho Người thỏa mãn cơn đói khát của chúng ta: trong bí tích nơi bàn thánh và trong bí tích nơi anh chị em chúng ta.

Phát biểu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô khi kết thúc Thánh lễ tại Skopje

Anh chị em thân mến,

Trước khi ban phép lành kết lễ, tôi cảm thấy bị ràng buộc phải bày tỏ lòng biết ơn của mình với tất cả anh chị em. Tôi cảm ơn Đức Giám Mục Skopje vì những lời tốt đẹp của ngài và đặc biệt là vì những nỗ lực tuyệt vời để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Cùng với ngài, tôi cảm ơn tất cả những người đã giúp đỡ cách này cách khác, các linh mục, tu sĩ và anh chị em giáo dân. Lời cám ơn sâu sắc xin được gửi đến tất cả mọi người!

Một lần nữa, tôi bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với chính quyền dân sự của đất nước, các lực lượng trật tự và các tình nguyện viên. Chúa chắc chắn sẽ trả công cho các bạn vì Ngài biết rõ nhất. Về phần tôi, tôi nhớ đến các bạn trong những lời cầu nguyện của tôi và tôi yêu cầu các bạn, xin vui lòng cầu nguyện cho tôi.

J.B. Đặng Minh An dịch, Vietcatholic

About Author

Comments are closed.