Chia sẻ về Lòng Chúa thương xót

0

SAIGÒN 12.4.2015 – Sau tuần Thường Huấn cho Linh mục đoàn giáo phận Hưng Hoá, hai Đức Cha của giáo phận nhà đã lên đường đi Saigon tham dự khoá họp thường niên kỳ I/2015 của Hội đồng Giám Mục Việt Nam.04092013hunghoa_1

Chiều Chúa Nhật II Phục Sinh, Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long được mời chia sẻ tại Đại lễ Lòng Chúa Thương Xót tại Trung tâm Mục vụ Tổng giáo phận Sài Gòn. Sau đây là bài chia sẻ của Đức Cha Anphong:

Năm nay, đối với Giáo Hội nói chung, và với Phong trào Lòng Chúa Thương Xót nói riêng, có nhiều kỷ niệm:

– 15 năm phong thánh nữ tu Faustina và thiết lập lễ Lòng Chúa Thương Xót (năm 2000)
– 10 năm Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II, vị Tông đồ Lòng Chúa Thương Xót, về nhà Cha (2.4.2005).
– 01 năm lễ phong thánh cho Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II (ngày 27.4.2014). (Ngài được phong chân phước ngày 1.5.2011). Các biến cố này đều xảy ra vào Chúa Nhật kính Lòng Chúa Thương Xót.
– Tin trọng đại: Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ mở Năm Thánh Lòng Thương Xót Chúa bắt đầu từ ngày 8.12.2015 đến 20.11.2016.

Phong trào Lòng Chúa Thương Xót có lẽ là phong trào được ái mộ nhất, phổ biến nhanh nhất và lan khắp thế giới. Tại Việt Nam, phong trào này càng ngày càng phát triển. Tại giáo phận Hưng Hóa, ở đâu tôi cũng thấy người ta tôn kính Lòng Chúa Thương Xót, nhiều nhà thờ dựng tượng, lập bàn thờ, các người H’Mông ở những chỗ xa tít tắp như Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Yên Bái cũng trưng ảnh Lòng Chúa Thương Xót trong nhà. Giáo xứ Hòa Bình thuộc tỉnh Hòa Bình mới hoàn thành và cung hiến một ngôi thánh đường rất đẹp, đẹp nhất giáo phận, dâng hiến Lòng Chúa Thương Xót, để ghi ơn Chúa đã tỏ lòng thương xót đoàn con cái Ngài bao năm bơ vơ như chiên không người chăn, để từ con số không, bây giờ được mọi sự: được lập xứ, xây nhà thờ, có cộng đoàn, có linh mục, nữ tu phục vụ !

Hôm nay, được hân hạnh lên tiếng trong cuộc họp mặt gia đình phong trào Lòng Chúa Thương Xót tổng giáo phận Saigon, tôi xin chia sẻ với cộng đoàn ba suy nghĩ.

1. Lòng thương xót của Chúa thì bao la, vô biên, trường cửu, bất biến… như Tv.136: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương”. Thương và xót là hai khía cạnh của tình yêu Chúa. Khi con người ở trong tình nghĩa với Chúa thì Ngài thương; còn khi họ lầm lạc, xa cách, chối từ, phản nghịch thì Ngài xót (như mục tử xót con chiên lạc, bỏ 99 con chiên ngoan để đi tìm nó). Thánh Phaolô nói: “Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín, vì Người không thể chối bỏ chính mình” (2 Tm 2,13). Ysaia 49,15: “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau ? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ”, nghĩa là Chúa không bao giờ hết thương xót con người. Chỉ có con người hay thay đổi, không trung tín với Chúa mà thôi. Trong sứ điệp mùa Chay năm nay, Đức Thánh Cha Phanxicô cảnh báo về sự dửng dưng, hờ hững của con người đối với Chúa. Khi tôi đi làm mục vụ đây đó trong giáo phận Hưng Hóa, có những vùng xa thăm thẳm, từ Tòa Giasm Mục đến đó 700 cây số, sát với biên giới Lào và Trung quốc. Có những địa danh mà tôi tin ít người biết đến như Tủa Chùa, Nậm Pồ, Na Cô Sa, Huổi Thủng, Lao Chải, Hầu Thào, Mường Nhé, Mường Tè… Tôi đến tận A-pa-chải, nơi mà “một con gà gáy, cả ba nước cùng nghe”, vì nó nằm ở ngã ba biên giới Lào-Việt-Hoa. Tôi gặp những giáo dân người Kinh có, người H’Mông có, mà từ thập niên 1960, tức 50 năm qua, không có nhà thờ, linh mục, bí tích, cộng đoàn… Có những người sau bấy nhiêu năm vẫn giữ được đức tin. Đối với những người này, tôi thấy thương họ quá, họ như “chiên bơ vơ không người dẫn dắt”. Lại có những người hờ hững, nguội lạnh, bỏ đạo, mất đức tin, thờ ơ với Chúa, tôi cũng thấy thương họ, không trách họ, vì hoàn cảnh đưa đẩy họ tới chỗ đó. Họ như những cục than bị gắp bỏ mỗi nơi mỗi cục thì làm sao cháy đỏ được. Tôi nghĩ mình mà còn thấy thương họ, huống gì Chúa còn thương họ tới mức nào ! Kết luận điểm thứ nhất: Chúa luôn luôn thương xót chúng ta, bất kể chúng ta là người thế nào, có tình với Chúa hay bạc tình với Chúa. Vậy chúng ta hãy tin tưởng tuyệt đối vào lòng thương xót Chúa.

2. Chưa hết, trong sứ điệp mùa Chay 2015, Đức Thánh Cha Phanxicô bảo chúng ta hãy để cho Chúa thương. Có những lúc chúng ta không chịu để Chúa thương, giống như đứa trẻ nít, cha mẹ muốn ôm chúng vào lòng để thương yêu, cưng chiều, vỗ về…, thế nhưng chúng ngúng nguẩy, không chịu, cứ muốn thoát ra ngoài vòng tay cha mẹ. Làm như thế thì chính ta bị thiệt. Thực ra, dù ta có muốn thoát khỏi tình thương của Chúa cũng không được, vì chúng ta như con cá, ở trong đại dương tình yêu của Chúa, có vùng vẫy thế nào đi nữa cũng không ra khỏi tình thương của Ngài. Kết luận điểm thứ hai: Chúng ta hãy để Chúa thương xót, ở lại trong lòng thương xót của Ngài như Ngài nói trong Ga 15, 10: “Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy”.

3. Cuối cùng: Cộng tác với Chúa để làm cho anh chị em của chúng ta cũng được biết Chúa là tình yêu, và ở lại trong tình yêu ấy. Đừng dửng dưng, hờ hững với những anh chị em chưa biết đến tình thương của Chúa. Làm vậy là chúng ta thực hiện sứ mệnh truyền giáo, loan báo Tin Mừng Tình Thương, xây đắp nền văn minh tình thương. Mọi việc chúng ta làm, dù nhỏ bé, nhưng nếu làm do động cơ yêu thương thúc đẩy, làm vì yêu thương, thì có giá trị lớn lắm. Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu nói rằng nếu ta cúi xuống nhặt một cọng rác vì yêu Chúa thì cũng có công nghiệp, cũng góp phần vào công cuộc truyền giáo. Yêu thương bằng hành động bác ái, chứ không bằng lời nói suông hay chỉ bằng việc đọc kinh Lòng Chúa Thương Xót hàng ngày (vào lúc 3 giờ chiều là điều vốn khó). Thánh Gioan bảo: “Anh em đừng yêu thương nhau nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm” (1 Ga 3,18).

Xin mừng lễ với anh chị em thuộc đại gia đình phong trào Lòng Chúa Thương Xót tổng giáo phận Saigon.

Lạy thánh giáo hoàng Gioan-Phaolô II và thánh Faustina, xin cầu cho chúng con luôn được hưởng lòng thương xót Chúa

Chúc anh chị em hân hoan mừng lễ và được tràn đầy lòng thương xót của Chúa, nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần. Amen.

+ Anphong Nguyễn Hữu Long
Giám mục Phụ Tá Hưng Hóa

(nguồn: hdgmvietnam.org)

About Author

Leave A Reply